Chào mừng quý vị đến với website của Trần Thị Minh Tươi
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
HẠNH PHÚC VÔ BIÊN
Có những hạnh phúc vô biên khi mang lại hạnh phúc cho người khác bất chấp hoàn cảnh của riêng mình. Nỗi khổ được sẻ chia sẽ vơi nửa, nhưng hạnh phúc được sẻ chia sẽ được nhân đôi.
Hai người đàn ông đều bệnh nặng, được xếp chung một phòng tại bệnh viện. Một người được phép ngồi dậy mỗi ngày trong một tiếng vào buổi chiều để thông khí trong phổi. Giường ông ta nằm cạnh cửa sổ duy nhất trong phòng. Người kia phải nằm suốt ngày. Hai người đã nói với nhau rất nhiều. Họ nói về vợ con, gia đình, nhà cửa, công việc, những năm tháng trong quân đội và cả những kỳ nghỉ đã trải qua.
Mỗi chiều, khi được ngồi dậy, người đàn ông cạnh cửa sổ dành hết thời gian để tả lại cho bạn cùng phòng những gì ông thấy được ngoài cửa sổ. Người kia, mỗi chiều lại chờ đợi được sống trong cái thời khắc một tiếng đó - cái thời gian mà thế giới của ông được mở ra sống động bởi những hoạt động và màu sắc bên ngoài.
Cửa sổ nhìn ra một công viên với một cái hồ nhỏ xinh xắn. Vịt, ngỗng đùa giỡn trên mặt hồ trong khi bọn trẻ thả những chiếc thuyền giấy. Những cặp tình nhân tay trong tay đi dạo giữa ngàn hoa và ráng chiều rực rỡ. Những cây cổ thụ sum suê toả bóng mát, và xa xa là đường chân trời của thành phố ẩn hiện.
Khi người đàn ông bên cửa sổ mô tả bằng những chi tiết tinh tế, người kia có thể nhắm mắt và tưởng tượng ra cho riêng mình một bức tranh sống động. Một chiều, người đàn ông bên cửa sổ mô tả một đoàn diễu hành đi ngang qua. Dù không nghe được tiếng nhạc, người kia vẫn như nhìn thấy được trong tưởng tượng qua lời kể của người bạn cùng phòng.
Ngày và đêm dần trôi...
Một sáng, khi mang nước tắm đến phòng cho họ, cô y tá phát hiện người đàn ông bên cửa sổ đã qua đời êm ái trong giấc ngủ. Cô báo cho người nhà đến mang ông ta về. Một ngày kia, người đàn ông còn lại yêu cầu được chuyển đến cạnh cửa sổ. Cô y tá đồng ý để ông được yên tĩnh một mình. Chậm chạp gắng sức, ông nhổm dậy bằng hai cùi chỏ và ngắm nhìn thế giới bên ngoài. Ông căng thẳng nhìn ra cửa sổ. Đối diện với cửa sổ chỉ là một bức tường xám xịt. Ông hỏi cô y tá cái gì khiến cho người bạn khốn khổ cùng phòng của ông đã mô tả cho ông nghe những điều tuyệt diệu qua cửa sổ. Cô y tá cho biết rằng người đàn ông đó bị mù và thậm chí ông ta cũng không thấy được cả bức tường nữa. Cô nói: "Nhưng có lẽ ông ta muốn khuyến khích ông can đảm hơn lên".
(st)
Trần Thị Minh Tươi @ 20:47 10/06/2013
Số lượt xem: 833
- MỘT ĐỜI CHO CON (31/05/13)
- CHẠM TAY VÀO NỖI NHỚ (21/05/13)
- ĐÔI GÁNH CỦA MẸ (13/05/13)
- AI CÒN MẸ XIN ĐỪNG LÀM MẸ KHÓC (12/05/13)
- CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG (26/04/13)
Câu chuyện thật cảm động! Cảm động vì một tình bạn vô bờ bến, tình bạn thiêng liêng đó có thể giúp cho hai con người mang bệnh nặng cùng vượt qua những khó khăn đời thường. Mình thật sự khâm phục tình bạn ấy, dù rằng nó xảy ra giữa hai người không hề quen biết. Có những thứ cho đi nhưng thực sự ta không bao giờ mất! Và có những thứ ta làm cho người khác ta còn cảm thấy hạnh phúc hơn rất nhiều: người đàn ông mù mặc dù không nhìn thấy một chút nào cái thế giới như là lời kể nhưng ông đã tưởng tượng ra cái thế giới đó bằng tình yêu cuộc sống sâu sắc, niềm khát khao được thấy cuộc sống như thế và tình yêu thương, sự mong muốn chia sẻ với người bạn bệnh nặng cùng phòng! Đây là bài học quý báu về sự sẻ chia trong cuộc sống!!!