Chào mừng quý vị đến với website của Trần Thị Minh Tươi
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Hoa Tháng Tư

Nguồn:
Người gửi: Võ Thị Phương Yến (trang riêng)
Ngày gửi: 12h:24' 15-04-2013
Dung lượng: 98.0 KB
Số lượt tải: 0
Mô tả:

(Ảnh nguồn internet)
Bất ngờ nhận bó hoa trắng muốt từ Hà thành thì ta càng tin cuộc sống vẫn còn đó những điều thật dễ thương. Đôi khi những xô bồ cuộc sống níu hai vai tạo nên sức nặng kéo cảm xúc của ta trì xuống một cách thảm hại thì màu trắng và hương thơm tinh khiết của loa kèn nhẹ nhàng nâng cảm xúc bay lên…
Ừ…lâu lắm rồi nhỉ, vẫn là bó loa kèn trắng muốt của tháng tư, cảm xúc bâng khuâng vẫn còn nguyên vẹn như lần đầu được tặng, chỉ là bây giờ cảm xúc ấy là của người phụ nữ đã đi qua nửa đời người, đã đi qua một chặng đường với những hỉ nộ ái ố của đời thường, ta không còn ngây thơ hồn nhiên và nông nổi của cái thời áo dài trắng tóc xõa ngang vai…

Mùa này Sài Gòn nóng kinh khủng, vội vã cắm hoa vào bình…ta như cứ sợ cái nóng Sài thành làm héo úa những cánh trắng muốt trinh nguyên ấy. Phố hầm hập nắng, cái nắng xuyên qua tầng cây ập vào những bức tường khô nóng. Tay run run vuốt nhẹ cánh trắng loa kèn…ta nhớ một ngày tháng tư xưa...

16 tuổi ta biết mong biết ngóng một người…
Dù chỉ là một ánh mắt, một nụ cười kín đáo thoáng trao, cảm xúc thời mới lớn nhẹ nhàng tựa bóng mây…
Thời đó ta rất ngạc nhiên khi biết gã trai ấy yêu loài hoa trắng mang tên loa kèn. Trong tâm tưởng của ta thì chỉ có bọn con gái hay lãng mạn như ta mới yêu hoa, nhưng không…hắn…một gã trai hơn ta một tuổi lại say mê hoa một cách cuồng nhiệt và đặc biệt là loài hoa này. Gã đẹp trai đa tình, có một sở thích đặc biệt là tặng hoa loa kèn cho bạn gái.
Thời đó, ta không thích loa kèn, ta thích thạch thảo tím..Gã dụ ta rằng…cắm chung sẽ rất hay, ta "dại dột" nghe để rồi những ngày tháng tư trên bàn học của ta luôn có một lọ loa kèn cắm kèm thạch thảo. Ban đầu ta không để ý, nhưng rồi ta phát hiện ra khi đứng cạnh nhau…chúng chẳng làm nhau đẹp thêm tí nào bởi hai loài hoa ấy không phù hợp khi đứng chung. Loa kèn trắng đứng một mình vẫn hay hơn. Thạch thảo đứng một mình một chùm tím tím mới đẹp. Trộn lẫn vào trông nó thế nào ấy…nhất là khi loa kèn héo mà thạch thảo vẫn hiên ngang tím trong bình mà ta buộc phải vứt vào sọt rác cả hai để thay bó hoa loa kèn mới từ tay gã…Chỉ có thế thôi mà ta với gã cãi nhau một trận ra trò. Gã rút ra kết luận rằng loa kèn đẹp kiêu sa hơn hẳn. Ta cãi phăng rằng thạch thảo lộng lẫy hơn…Thế là giận…
Tự ái tuổi mới lớn, gã bực tức ra về, ta quay ngoắt đóng sầm cửa lại…
16 tuổi đi qua, ta nhói một chút trong ngực khi thấy gã trai cười nói với cô gái khác.
16 tuổi đi qua, gã buồn buồn nhìn theo bóng cô bạn gái cũ vui vẻ với một gã khác trên tay là bó thạch thảo tím ngắt
Thỉnh thoảng chạm mặt nhau ngó lơ…rồi xa.
Thời gian trôi nhanh, tình cảm thời mới lớn qua đi, tóc giờ thỉnh thoảng có vài sợi bạc…Ta đã tình cờ bất ngờ gặp lại gã trên cung đường tấp nập của một ngày Hà Nội gió nhẹ.. Ta nheo mắt hỏi rằng đã có ai nhận hoa loa kèn của gã suốt đời chưa, gã phì cười bảo chưa với lý do phụ nữ giờ thích “hoa đồng tiền” hơn.
Ta đánh bốp một cái thật đau vào vai gã mắng xối xả “Này, đừng có vơ đũa cả nắm nhé, phụ nữ vẫn thích hoa đẹp, chỉ là đừng ép người ta thích loại hoa họ không thích nhé anh, anh mà còn nói thế thì chết với em”
Gã gục gặc đầu cười nhẹ “Ừ, hiểu rồi…không dám nói vậy nữa được chưa? Thế tháng tư em có muốn nhận loa kèn không? hay vẫn là thích thạch thảo hơn?”
“Có chứ, nhưng xưa thế nào giờ em vẫn thế đó, vẫn thích nhận nhưng không để chung với nhau. Với em thạch thảo vẫn đẹp hơn nhưng loa kèn ai tặng vẫn nhận như thường vì nó đẹp mà em thì vốn yêu cái đẹp trừ…anh” _ ta phá lên cười khi nhìn mặt gã nhăn nhăn.
Rồi gã cười tâm sự rằng ngày xưa thật ngốc, có vậy mà cãi nhau để một đời xa, và gã nói rằng đâm ghét loa kèn từ dạo ta xa gã …Tuy vậy gã vẫn thỉnh thoảng ngắm…lén loài hoa trắng ấy. Sau lần chia tay ấy gã “cuốn gói” ra Hà Nội thi vào đại học Bách Khoa rồi “cắm đô” ở Hà thành để khỏi nghĩ đến ta, để mỗi mùa hoa lại được say mê ngắm thỏa thích trên mọi cung đường, trên những gánh hàng hoa phố chợ nhưng thề rằng sẽ không tặng cho ai nữa…
Mới đó mà đã mười mấy năm….

Mùa này tháng tư, màu hoa loa kèn ngập tràn phố thị Hà Nội. Sài Gòn của ta cũng thấp thoáng bóng hoa. Món quà từ phương xa với lời chúc mùa tháng tư bình yên hạnh phúc của gã làm ta vui. Không phải chỉ vui vì nhận hoa của gã mà niềm vui đơn giản rằng gã đã xóa bỏ lời thề quái dị lãng xẹt lãng nhách ngày xưa để bình yên cho những yêu thương đong đầy của trái tim với cuộc sống.
©Hoa Trà
Các ý kiến mới nhất